Học PhD để làm gì? Thành công và thất bại?

Discussion in 'Career Management (Leaving or Continuing Academe)' started by TRANNGOCHOAI, Jul 26, 2007.

  1. TRANNGOCHOAI

    TRANNGOCHOAI Thèm thuồng

    Chào anh chị ở VietPhD, em là Hoài, là 1 lính mới toanh của forum. Em đang theo học Master về Chemistry. Học PhD để làm gì hiện vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp của em. Liệu đi học PhD về ai cũng thành công cả sao ? Xác suất hoàn thành PhD có cao không ? Em thấy mấy thầy cô trong trường ai đi nước ngoài vài năm là về nước đều có PhD hết, như vậy hễ cứ đi học là có bằng ? Các PhD students luôn gặp những khó khăn nào là chủ yếu trong những năm tháng làm nghiên cứu sinh ? Mong các anh chị đã qua giai đoạn PhD students trao đổi và mở rộng tầm nhìn của em hơn một chút.

    Em xin chân thành cám ơn.
     
    Last edited by a moderator: May 13, 2011
  2. TTran

    TTran Thèm thuồng

    Lần sau cố gắng gõ Tiếng Việt, forum có hỗ trợ bộ gõ tiếng Việt mà !
    Bạn định nghĩa thế nào là thành công? Mục đích đi học của bạn là gì? Theo con đường nghiên cứu khoa học hay để leo lên những chức tước cao hơn, hay làm giầu?
    Học được hay không là cố gắng và nỗ lực của mỗi người. Bằng Phd cũng có năm bẩy loại, có loại chỉ là bằng danh dự như kiểu đào tạo hộ các nước kém phát triển, được ưu tiên nhiều, có loại là bằng thật cạnh tranh khốc liệt với các anh tài khắp nơi trên thế giới, không ưu tiên. Bằng ở các nước có nền khoa học giáo dục kém phát triển hơn so với các nước phát triển như Mỹ tất nhiên cũng có sự khác biệt. Bằng cũng không quan trọng bằng khả năng thực sự của bản thân làm được gì. Nhưng VN mình hiện giờ có vẻ vẫn coi trọng bằng cấp.
    Các trường top ở Mỹ cạnh tranh vô cùng khắc nghiệt, đầu vào mỗi năm khoảng 30 SV, đến lúc ra trường còn lại tầm 3 - 4 người là chuyện bình thường, không phải ai cũng trụ được. Chuyện bạn thấy ai đi học về cũng có bằng là chuyện của thời xưa, dắt một con bò sang Liên Xô, về nó có bằng Phd, giờ không còn thế nữa rồi !

    Vô vàn, nhớ nhà, nhớ người yêu/vợ, cô đơn; kiến thức không đủ, thời gian không đủ, cuộc sống thiếu thốn....

    Bạn nên đọc bài này của giáo sư Ngô Quang Hưng: Tản mạn về mảnh bằng Ph.D . Hi vọng bạn sẽ tìm được câu trả lời cho chính mình.
     
    minhthanh, minhnam138 and ngvanduysn like this.
  3. agevisaus

    agevisaus Thèm thuồng

    em có ông anh họ, ông bảo
    "Làm PhD là một trong các con đường dễ nhất đi đến sự thành đạt (nghĩa là ăn trên ngồi trốc thiên hạ ấy) đối với một người VN trẻ tuổi hiện nay"

    Lý do?
    - Ra nước ngoài để có thông tin
    - Đi làm PhD để được ra nước ngoài (vì khó xin visa đi làm lắm, mà trình độ người VN cũng hạn chế nữa)
    - Về nước thì có bằng PhD, chả ai cần quan tâm là về ngành gì, cứ có bằng là lên chức hoặc được trọng vọng (một cách vô lý) thôi.


    Đấy, ảnh nói thế, em chỉ biết thuật lại
     
    Last edited: Jul 30, 2007
  4. TRANNGOCHOAI

    TRANNGOCHOAI Thèm thuồng

    Theo y cua e la e thay ai di PhD ve cung ngan mat len troi het thi co ngia la o ben do da thanh cong mang bang ve roi moi dam vay.
    Lay vi du khoang 10ng lam PhD thi di den cuoi cung duoc bnhieu nguoi?
    so luong nguoi bo lam PhD giua chung co nhieu ko?
    va so luong nguoi bo PhD de chuyen sang hoc cai khac nhu kte co nhieu ko?
    em o VN, mo ho ve may cai nay lam.
    e chi muon biet tinh hinh chung cua PhD ra sao thoi, de co 1 cai nhin tong quat va dinh huong sau nay?
    vai dong gui anh chi
    than men
     
  5. riquelme

    riquelme Thèm thuồng

    Bạn có đọc được dòng chữ này không?
     
  6. Happy

    Happy Senior Member

    Câu hỏi bị ngâm lâu quá nhỉ? Hôm nay rảnh tí ngồi đọc 4rum, trả lời Hoài kẻo lại chả mấy bữa nữa có post kêu thêm” các anh chị đi làm PhD cũng chỉ ngẩng mặt lên trời, học cái ngất trời, chả thèm quan tâm đến câu hỏi của em út”. Thực ra Hoàihỏi cụ thể, chi tiết hơn thì mọi người dễ reply hơn, hỏi thế này chung chung quá, chả biết giải thích và nói thế nào. hi. Thôi thì mình có vài quan điểm chia sẻ nhé:

    Hồi còn ở nhà cũng như bạn, nhìn các anh chị học PhD, hay đi du học ...trầm trồ, hình dung là một cái gì đó cực kì cao siêu, cực kì vĩ đại...;;) (không nghĩ là mình có thể với đến)...Và cao siêu thế thì chắc chắn đảm bảo thành công, dù ít dù nhiều...Nhưng đi rồi thì mới vỡ ra, nó cũng không có gì đặc biệt to tát, quan trọng cả> Phd đơn giản chỉ là một bậc học cao hơn cần thíết cho những người muốn đi sâu vào chuyên môn (với đa số). Bạn sẽ học sâu hơn một chuyên nghành nào đó, hoặc có thể học cách kết nối làm việc liên nghành...Xác định coi mình sẽ làm gì, học gì, mình có thực sự thích và cần những thứ kiến thức, công việc đó hay không...sẽ giúp bạn vượt qua những điều còn lại và lựa chọn hướng làm nào là tốt (kinh tế hay đi học, học ở đâu, chuyên môn gì...)

    Giống như anh TTTran đã trả lời, thành công hay không tùy thuộc vào việc bạn quan niệm thế nào là thành công? Và đâu là mục tiêu của bạn? Mình thì không fix một khái niệm thành công nào cả, và không cầu toàn một thành công tuyệt đối, vấn đề là bạn biết cân bằng cái cần, cái muốn, và cả nhiều mặt khác của cuộc sống nữa Học và kiến thức chỉ là một mặt nhỏ của cuộc sống, nó không đảm bảo tất cả tiền tài, danh vọng gia đình và các mối quan hệ cho bạn đâu. Làm cho cs của bạn có ý nghĩa và được thỏa mãn theo mong muốn là quan trọng hơn. Vậy nên cả khi qđ đi học, hay cả khi đi học thì bạn nên suy nghĩ thận trọng.


    Nếu ai hỏi mình bất kì lời khuyên gì cho các lựa chọn, cho các hướng đi, cái nào đảm bảo thành công.... thì mình luôn khuyên: Hãy làm điều gì bạn cho rằng nó làm bạn thấy có ý nghĩa, hạnh phúc và thỏa mãn. Trong những qđịnh cs thế này thì đừng nhìn theo trào lưu, đừng nhìn theo con số thống kê, hay một hai câu chuyện cá biệt...Nhìn vào năng lực của bạn và quyết tâm của bạn.L-)


    Khó khăn thì mình cho rằng, chính đáng mà nói chẳng có con đường nào là không có khó khăn, và con đường nào cũng có những vinh quang nhất định của nó. Làm PhD, đi theo academic jobs hay làm kinh tế, buôn bán, hay bất kì ngã đường nào bạn muốn đi, đều có những vẻ như nhau hết. Nên tốt hơn là đừng mong chờ một sự tính toán thành công chạy thoát khỏi chông gai, tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa thôi ... Mình thì quan niệm tốt hơn là tìm cho mình qđịnh con đường mà thấy phù hợp nhất, thich hợp nhât. Qđịnh rồi thì hãy enjoy nó (Mình thực sự thích từ này, với đủ nghĩa của nó:D), bạn sẽ tìm được cách vượt qua khó khăn và tìm thấy đâu là điều làm bạn thỏa mãn. Còn nếu chỉ đi theo trào lưu, gượng ép và cố tìm cách chạy thoát...thì bạn sẽ chỉ càng thấy vô vàn khó khăn=D>
    Với làm PhD nói riêng thì khó khăn anh TTTran liệt kê đấy, nhiều lắm :D.

    Để mình liệt kê thử vài cái cơ bản của cs nghe coi đủ làm bạn có sức enjoy tiếp không nhá:
    Gia đình: Có Chồng/vợ/người yêu thì nhớ thương, chưa có thì nguy cơ báo độngcao hơn bình thường:D:D
    Tớ đi học được hai năm, về VN đợt vừa rồi, ...không còn có cơ hội gặp mặt nhiều người thân.... 8-| :(( (và mấy năm nữa về, chắc còn nhiều người, điều đau nhói nhất:( )
    Kiến thức, thời gian: Luôn thiếu, Lúc nào cũng thấy mình ngu, đọc paper toét mắt vẫn rỗng, vẫn thấy cả đống chưa scan đến. (ai đó mới hôm nọ nói với minh: luôn thấy thừa những cái không cần thiếu mà luôn thấy biết quá ít những cái cần biết). Còn bị nhiều người nói là: Hâm, hix. Lúc nào cũng chạy đuổi với bài vở, báo cáo lớn bé, công việc, ...thế mà vẫn lụt lội là chuyện thường....Nói chung là chả lúc nào cái đầu không có gì để nghĩ, mệt, già,..#-o
    Tiền: Oách chỉ mỗi cái thi mà chắt bóp được về nhà thì đãi tụi bạn chầu chè, hết! Còn thì ở nước ngoài, ...hàng sale off luôn là loại phải yêu thích, nhỉ?:D:D
    Sức khỏe; Miễn bàn, đi học 2 năm rồi, tớ già đi ...2 tuổi )#-o :( 8-|
    Tóc rụng (cho giống GS), mắt kinh dày thêm hàng năm, thiếu chất cục bộ, nơ ron giảm, ..hậu quả của những ngày vật lộn báo cáo, thí nghiệm ôn thi,...Cà fê, trà, ....là thứ uống mà không PhD student nào không nếm thử...đến bắt buộc phải nghiện nó:D:P. ACE làm với hóa chất, phóng xạ... thì còn nỗi lo lớn hơn là lo cho sức khỏe thế hệ mình...:P, Các chị em còn cực hơn: sắc đẹp đảm bảo giảm cấp nhân, mụn, tóc gió thôi bay, da sạm, béo gầy cục bộ,:( ...thôi thì không thiếu, áo váy thay bằng áo blue, không phấn không son...Đã thế còn bị người ta liệt vào dạng con gái đoảng:D chán, potay![-(

    Chưa kể có nhiều cái khách quan khác như đất nước bạn học, môi trường bạn gặp, rồi thì tính tình roomate, GS, labmate, ...rồi thì ngôn ngữ văn hóa, đồ ăn, khí hậu,...đủ cả.
    Mình là một ví dụ phải gặp tất cả các tình huống trên... Nhưng vẫn thấy Enjoy và may mắn ;) ;;)
    Dài quá rồi nhỉ, Hi vọng có chút hữu ích cho bạn. Chúc bạn tìm được quyết định đúng!;) L-)
     
    kythanbka, phuonghien, nmn and 12 others like this.
  7. nhunghalam

    nhunghalam Thèm thuồng

    chà, đọc mấy bài của anh chị cũng làm em phải suy ngẫm xem thế nào đây? Em cũng vừa ra trường, enm cũng học hóa, cũng đang chuẩn bị toefl và mọi thứ kác để xin đi học đây. Thú thật là em cũng ko hiêuir sao ở khoa em nhiều người học xong là đi du hoc tiếp vậy. Có lẽ môi trường giáo dục ở bên ngoài tốt hơn.
     
  8. nguyen

    nguyen Viên mãn

    Nhân đọc cái topic này, mình tự dưng có một câu hỏi lẩn thẩn, ấm đầu thế này. Làm PhD như thế nào thì được gọi là thành công và ntn thì là thất bại? Theo mình nghĩ sau thời gian nhất định mà được phép bảo vệ PhD cũng chưa chắc đã là thành công, mà đôi khi vẫn là thất bại. Hiểu theo nghĩa thất bại về khoa học, lãng phí tuổi trẻ, lãng phí cơ hội (ví dụ như anh ta có thể thành công hơn nếu không làm PhD). Nghĩa là cái bằng có thể không phải là tiêu chí duy nhất để đánh giá, phỏng ạ? Mời các bác cho ý kiến.
     
  9. Admin_TreCon

    Admin_TreCon Thèm thuồng

    Lại quay về câu hỏi: "Làm PhD để làm gì".

    Riêng với tôi nhé, tôi coi "PhD của tôi là thất bại nếu như sau khi tốt nghiệp PhD 5 năm tôi không được là group leader của 1 Big Lab trong ngành của tôi"

    Đơn giản thôi, nhưng thực hiện thì khó vô cùng
     
  10. dinhcongbang

    dinhcongbang Bạn của mọi người

    Quan điểm cuộc sống của tôi là nên có nhiều mục đích và nhiều mức mục đích cho cùng một công việc.

    Ví dụ như nếu mẹ bảo sang nhà hàng xóm vay một ít hạt tiêu để pha nước mắm thì nhân lúc sang đó tớ tranh thủ tâm sự với cô cháu gái của họ mới từ Miền Nam ra chơi; cũng nhân tiện họ có cái gì hớ hênh tớ sẽ "cầm nhầm" về dùng tạm vài bữa. Đấy là hồi nhỏ thì như vậy.

    Bây giờ quen tính "tranh thủ" từ hồi nhỏ nên mỗi lần vợ "nhờ" giặt quần áo thì tớ sẽ làm luôn hút bụi nhà, rửa đống bát đĩa để từ tối qua, và đem rác đi đổ...

    Chuyện học PhD cũng nên làm như vậy. Tôi có anh bạn nhờ ra nước ngoài học PhD, về thăm nhà "nâng đời" tậu được girl friend mới trông ngon mắt hơn mấy cô trước. Có cô trước ở trong nước chẳng ai thèm nhìn, nhưng bây giờ ra nước ngoài học PhD tự nhiên trở thành "hàng độc", vì mò đến một trường chẳng có mấy mống đàn bà VN, nên có boy friend ngay. Nhiều cặp "nhân tiện" học PhD ở Mỹ khá lâu so với các nước khác, đã tranh thủ đẻ luôn một lèo vài công dân Mỹ, lại mời ông bà cả hai họ nội ngoại sang chơi...

    Toàn những mục tiêu và thành tựu to tát cả, nên được đưa vào công thức đánh giá thành công của một chương trình PhD ở nước ngoài, chí ít là đối với cá nhân của người đi học.

    Mục tiêu của tôi, tiếc là mấy cái khoản ở trên không cái nào applicable cho mình cả, cũng có nhiều cấp, nhiều mặt. Giả sử tôi hoàn thành được bằng PhD thì sẽ được nâng ngạch lương, nghe nói là lên 5% thì phải; Hàng tối tôi có thể đi đến mấy cái trường làng quanh vùng dạy học, tuy mức bồi dưỡng rất thấp nhưng là cái mà tôi thích+muốn làm, cái này không khó lắm; Nếu giỏi giang hơn tôi có thể xin được cái chân assistant professor đâu đó để nghiên cứu và viết lách lai rai + dạy học hàng ngày; Nếu giỏi nữa I will beat some giants of the field, vân vân...

    Tôi cho rằng đặt mục tiêu nhiều mức, nhiều mặt, như vậy thì dễ thành công hơn và cuộc sống đỡ nặng nề. À quên, thực ra tôi học Phd còn một lý do nữa, I just want to kill time, serious, vì ra nước ngoài không thể nhậu nhẹt tối ngày như hồi ở Việt nam nữa.

    ĐCB
     
  11. VietPhD

    VietPhD Because of me, you'll never walk alone

    Bác dinhcongbang đã giúp formulate được 1 strategy của người VN: "bỏ trứng vào nhiều giỏ, để thu lợi không nhiều nhưng mà chắc"

    Tôi coi rằng cách này có vẻ là safest với người VN ta, vì
    - Nước ta luôn chiến tranh, risk luôn ở khắp mọi nơi, nên ta quen với việc mất mát
    - Người VN ta không giỏi risk management (ngoài triết lý bỏ trứng vào nhiều giỏ nói trên thì ta ít có phương pháp nào khác để tăng trưởng trong hoàn cảnh có nhiều rủi ro)
    - Người VN ta không giỏi kiên trì theo đuổi một lĩnh vực nào
    - Người VN ta cũng không có expertise đủ sắc để theo đuổi 1 ngành nhọn

    (4 đặc điểm này có quan hệ cause and effects với nhau)

    VietPhD chúng ta khi làm PhD, có một mong muốn (trong nhiều mong muốn khác) là tìm (và luyện) phương pháp chọn giỏ tốt để bỏ nhiều trứng hơn các giỏ khác
     
    Last edited: Mar 18, 2008
    minhthanh likes this.
  12. xuanlh

    xuanlh Simple man

    Với cá nhân tôi thì PhD là cái giỏ trứng almost safest, cộng thêm một chút cảm hứng ... lãng mạn nữa, thế là vù. Có điều cũng vì hơi vội vã mà bây giờ đang phải làm công việc không đem lại nhiều hứng thú như mong muốn, đang đứng trước dilemma: "Tiếp tục và cố gắng hay tìm kiếm một chân trời mới?". Tóm lại là tất cả đều không đơn giản!
     
    Last edited: Mar 18, 2008
  13. seeker

    seeker Senior Member

    Cũng không phải câu hỏi làm PhD để làm gì vì câu làm PhD thất bại hay thành công đặt khi đã làm PhD rồi. Ví dụ như một người nhiều tiền thì là thành công trong kinh doanh nhưng là thất bại trong nghiên cứu nếu chẳng có publication nào.

    Quan niệm làm PhD thành công hay thất bại còn tùy vào khả năng và mục tiêu của từng người. Không biết mọi người ở đây có dần thay đổi mục tiêu trong quá trình học không? Em nghĩ phát huy hết được khả năng của mình thì là thành công, mắc cái là chẳng biết khả năng mình nó thế nào nếu làm PhD @-) .
     
  14. nguyen

    nguyen Viên mãn

    Hì hì. Em thấy chiến lược của bác Bằng có thể gọi là chiến lược phát triển bền vững. Chiến lược của bác làm em liên tưởng tới việc mình có một số vốn. Vậy thì để ăn ít mà chắc chắn hơn là ăn nhiều mà mạo hiểm ta gửi lãi ngân hàng một ít, chơi BDS một ít, buôn trứng một ít.
    Em các bác thì nói thật cũng chưa bao giờ đặt mục tiêu phải top này của big center kia bao giờ. Mục tiêu của em là đơn giản thôi: hài lòng với kết quả công việc của mình. Không hiểu em có tự ti không, nhưng ít khi em so paper của mình với người khác, em thường so với bản thân hồi trước. Nghĩa là cạnh tranh với bản thân mình. Nếu khả năng của em là f(t), kết quả công việc của em là g(t), t là biến số thời gian thì em sẽ thấy mình là thành công nếu: i) g(t)/f(t) ~ 1+, ii) g'(t)>=0. Hê hê.
     
  15. seeker

    seeker Senior Member

    Bác đưa ra hàm f(t), tính được cái hàm này đã là thành công rồi. Các cụ chả có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng là gì.
     
  16. aalborg

    aalborg Thức Trong Giấc Ngủ

    "Đi đến hết cuộc đời có khi còn chẳng biết đâu là bến là bờ nữa cơ mà" các bác ơi!
    Thôi cứ để mấy cái mục tiêu đó đi theo "cát bụi" với cụ Trịnh Công Sơn đi.
    Có được 4 chữ "Thanh Thản, Bình Yên" cũng hơn chán vạn mấy cái PhD hay Prof rồi. Làm được vài điều gì đó có ý nghĩa để lại cho cuộc đời thì cũng có thể thành Phật rồi đấy các bác ạ!

    :):):)
     
  17. nguyen

    nguyen Viên mãn

    Seeker à, có một cách ước lược chính xác nhất theo mình là cứ phải va vấp vài lần và phải có hoài bão. Khi đó nổ to quá mình tự điều chỉnh sau những va vấp, có ước mơ (hoài bão nghe to quá, thấy ghê ghê :D) để mình không chết chìm với những mục tiêu tầm thường. => f(t) khi đó là chính là hàm mục tiêu của bạn.
     
  18. Xe Lu

    Xe Lu Thèm thuồng

    Chẳng hiểu sao, em đọc bài bác Bằng xong, tự dưng thấy đầu ốc nhẹ nhàng, sáng láng hẳn!?! =D>=D>

    Cám ơn bác!
    :rose::rose:
     
  19. nguyenhoanganh987

    nguyenhoanganh987 Đã bị chém

    from DinhCongBang:
    Mục tiêu của tôi, tiếc là mấy cái khoản ở trên không cái nào applicable cho mình cả, cũng có nhiều cấp, nhiều mặt. Giả sử tôi hoàn thành được bằng PhD thì sẽ được nâng ngạch lương, nghe nói là lên 5% thì phải; Hàng tối tôi có thể đi đến mấy cái trường làng quanh vùng dạy học, tuy mức bồi dưỡng rất thấp nhưng là cái mà tôi thích+muốn làm, cái này không khó lắm; Nếu giỏi giang hơn tôi có thể xin được cái chân assistant professor đâu đó để nghiên cứu và viết lách lai rai + dạy học hàng ngày; Nếu giỏi nữa I will beat some giants of the field, vân vân...

    Tôi cho rằng đặt mục tiêu nhiều mức, nhiều mặt, như vậy thì dễ thành công hơn và cuộc sống đỡ nặng nề. À quên, thực ra tôi học Phd còn một lý do nữa, I just want to kill time, serious, vì ra nước ngoài không thể nhậu nhẹt tối ngày như hồi ở Việt nam nữa.
    ==========================

    Bác Bằng cho em hỏi nhờ tí nhé: bên đó có Gia Sư như ở VN không ạ. Hồi học ĐH em toàn kiếm tiền kiểu này, nhưng chính ra là em thích làm việc đó. Mặt khác, nói theo cách "đa mục tiêu" của tiêu của bác, em cũng muốn thâm nhập xã hội bằng chính mối quan hệ với các gia đình cụ thể mà em đi gia sư. Ví dụ nhé, hôm em lái ô tô, nhưng chưa có bằng, chẳng may bị tuýt còi vì đoạn đường vừa mới bị cấm, rụng rời hết cả chân tay, may, nhờ phụ huynh cỡ bự của cậu học trò cưng à-lố một tiếng, thoát. Sợ đến tận bây giờ, gõ bàn phím tay vẫn còn run! Lại tức thằng bạn khốn nạn, làm nghề dạy lái ô tô, mình cả nể kiểu VN, nộp tiền không lấy biên lai, dạy thì nó vẫn dạy đủ cho biết lái, nhưng đến ngày gần thi thì nó mới bảo nó chưa nộp tiền cho trung tâm!!!:((

    Em còn câu này nữa, em phải tích lũy cả vốn lẫn kiến thức cho dự định 5 năm sắp tới. Em chả được như bác là "kill time". Có vẻ như lúc nào em cũng thiếu thì giờ, chả bao giờ được đi bia bọt. Sểnh ra tí time rảnh rỗi nào là lại nghĩ cách làm thêm cái gì đó để có money... Cho nên, cho nên, cho nên... hỏi câu này em vẫn còn ái ngại... Xác suất để dành được khoảng 10K-30K usd sau khi hoàn thành PhD có cao không ạ, hoặc cơ hội để ở lại 1, 2 năm gì đó kiếm ít tiền? (ai ước lượng được thì xin mời ước lượng hộ nhé, ví dụ: em biết 7 người đi TÂY học, có 1 người để dành được 30K eu, vậy xác suất tạm tính =1/7 =14% ). Riêng em không thể đi Tây nếu mất tiền, còn đi về tay trắng nghĩa là thất bại!!!

    Biện minh: money là nghĩa vụ của tôi đối với người thân, còn PhD là một nhiệm vụ đối với bản thân tôi. Vì vậy, các bác không khoái tiền bạc, xin cứ bỏ qua, đừng bình luận. Cảm ơn các anh em trả lời giúp (và cả các bác phải kìm nén để không giả nhời.)
     
    minhnam138 likes this.
  20. dinhcongbang

    dinhcongbang Bạn của mọi người

    Bác Xe-Lu, tôi biết tại sao bác Xe-Lu lại thấy nhẹ cả người rồi. Vì trước nay bác cứ tưởng bác chịu khổ nhục tận đáy xã hội rồi, ai ngờ bây giờ mới biết còn có những thằng đang ở mấy tầng khổ nhục phía dưới nữa :((

    ==

    Bác NHA987, ở Mỹ có nghề gia sư, nhưng không thịnh như ở VN vì đa số học sinh không học để thi vào "trường điểm" như ở VN, trong khi đó để được lên lớp thì con bò mà đi học cũng sẽ hoàn thành một lèo từ vỡ lòng đến lớp 12. Thường sinh viên gia sư đến làm việc tại nhà là những người học các trường nghệ thuật (nhạc, hát, hội họa…)

    Nói như vậy hơi cảm tính và phóng đại nhưng đó là một phần thực tế ở Mỹ. Ngoài điểm GPA, SAT, GRE, GMAT... thì các trường đại học nhìn vào học sinh/sinh viên một cách tổng thế chứ không phiến diện một môn nào. Trong đó họ đánh giá cao những hoạt động xã hội và ngoại khóa. Vì thế application xin vào đại học ngoài các loại điểm còn có bài essay và hồ sơ các hoạt động (xã hội/chuyên môn) của mình. Nhiều học sinh Mỹ thích những hoạt động xã hội và ngoại khóa hơn là ngồi nhà mài rùi kinh sử.

    Hệ thống trường ĐH ở Mỹ rất tốt, nhưng hệ thống trường phổ thông công lập thì khá kém. Nguyên nhân thì nhiều nhưng có thể chỉ ra hai nguyên nhân chung là yếu tố lịch sử và yếu tố chính trị. Về lịch sử trường phổ thông được tạo ra bởi các nhà thờ hoặc các giáo dục địa phương. Những trường này thường tốt hơn nhưng không phổ cập cho mọi người. Hệ thống trường phổ thông công lập ra đời sau những trường tư khá lâu và phải phổ cập phục vụ toàn bộ dân chúng nên chất lượng thấp hơn những hệ thống trường của nhà thờ và trường tư.

    Về mặt chính trị, một số cộng đồng thiểu số và những nhà xã hội bảo vệ quền lợi cho những nhóm này cho rằng nâng cao đòi hỏi ở phổ thông (thi, kiểm tra, đánh giá...) sẽ tăng số lượng học sinh bỏ học và làm ảnh hưởng đến quá trình xây dựng nhân cách của một số học sinh vì họ sẽ luôn bị đánh giá là quá kém cỏi (thi trượt, điểm kém, lưu ban....). Ví dụ như ở Florida có nhiều nhóm và cá nhân chính trị vận động chống lại kỳ thi chuẩn FCAT toàn tiểu bang dành cho học sinh phổ thông (http://tinyurl.com/36atvw/). Vì thế cho nên học phổ thông các trường công lập ở Mỹ khá dễ dàng.

    ==

    Học master/PhD ở Mỹ mà ăn lương của trường/thày thì tùy thuộc vào những chương trình cụ thể. Có những người chỉ được miễn học phí thôi, mà không được học bổng, nên phải tự bỏ tiền ra chi trả ăn ở. Một số người khác chỉ có học bổng bán phần nên cũng chẳng đáng bao nhiêu.

    Trường tôi những người làm PhD trong ngành xã hội kể cả khi nhận được học bổng toàn phần (tuition waiver + stipend) cũng chỉ nhận được khoảng $10,600 năm thôi. Như vậy là khá chặt. Những người làm các ngành có funding tốt, tức là tiền riêng của thày xin từ các nhà tài trợ, thì được nhiều hơn, khoảng trên dưới 20,000 một năm. Những khoa/thày ít tiền hơn sẽ trả tiền ít xuống một chút. Vài năm gần đây các bác học bổng 322 là lợi nhất vì đã có tiền của Bộ GD VN, sang đây nếu xin được việc của thày nên lại được trả thêm một khoản nữa từ trường. Bác nào theo học bổng VEF thì không được làm như vậy, chỉ nhận một lương thôi.

    ==

    Để dành tiền có nhiều cách, đơn giản nhất là gửi email về VN bảo "ông bô" ở nhà gửi sang cho vài chục nghìn tiêu vặt, dạo này cậu ấm bị mới bồ đá nên cuối tuần phải lái xe đến Atlantic City đánh bài cho khuây khỏa. Cũng nhắn luôn với ông già là chuẩn bị tiền để cậu ấm đổi xe, cái Cam-dì (camry) vừa mua mấy tháng trước chạy ì quá không đã, nên cần chuyển sang loại Di-pho (Z-4) đi cho bốc.

    Có nhiều cách khác ít đơn giản hơn cách trên nhưng có thể có nhiều rủi ro. Ví dụ như một số cặp đi đến hôn nhân khá nhanh chóng, hoặc góp gạo thổi cơm chung, một cách tiết kiệm tiền có rủi ro rất cao. Không rõ bác Xe-lu có ở trong tình trạng này không mà tâm hồn nặng trĩu giống … tôi quá vậy.

    Một số sinh viên đi làm (chui) ở ngoài. Có thể làm bồi bàn, bán đồ - sách cũ, hay tham gia vào nailcare industry của người VN tại Hoa kỳ. Dân Việt ta từ ngày được tàu chiến Mỹ đưa đến Hoa kỳ vào năm 1975 cho đến nay đã liên tục phát triển ngành nailcare ( http://en.wikipedia.org/wiki/Pedicure/ http://en.wikipedia.org/wiki/Manicure/ ). Cho đến nay có thể nói toàn bộ ngành nailcare tại Hoa kỳ là do người Việt làm chủ. Tuy nhiên do cạnh tranh phá giá và do mở tiệm tràn lan nên giá dịch vụ nailcare không những không tăng mà giảm đi trong nhiều năm liền nên ảnh hưởng đến thu nhập.

    Một số người chọn bỏ bằng PhD mà lấy bằng master rồi ra đi làm. Cách này có vẻ là oai nhất và thường kiếm được nhiều nhất. Học xong cái bằng master chỉ mất có hai năm, lúc có việc làm thường nhận lương cao hơn sinh viên Mỹ mới ra trường chỉ có bằng đại học. Cần phải biết ơn bác Bush một chút vì vài năm trước bác cho ra một chương trình visa đặc biệt dành cho sinh viên nước ngoài có bằng master/PhD 20,000 xuất visa H1B mỗi năm để ở lại Mỹ làm việc. Thị trường lao động Mỹ hiện giờ rất tốt, và nhiều khả năng sẽ tiếp tục phát triển trong mấy năm tới, nên sinh viên nước ngoài học nhiều ngành khác nhau đều có cơ hội xin việc làm tại Hoa kỳ sau khi tốt nghiệp master/PhD.

    Bác nào có cách kiếm/dành tiền ở Mỹ nữa xin cho biết.

    Thân mến

    ĐCB
     
    Chaien, Leoarchi, thangpt88 and 3 others like this.

Share This Page