Giáo sư Toán học Ngô Bảo Châu

Discussion in 'Những người đi trước' started by dinhcongbang, Jan 28, 2009.

  1. dinhcongbang

    dinhcongbang Bạn của mọi người

    Nhà toán học Hà Nội được thế giới vinh danh
    Cập nhật lúc 22h10, ngày 27/01/2009

    TSKH Ngô Bảo Châu (phải) - người được đặc cách công nhận Giáo sư năm 2005 khi mới 33 tuổi.

    Hanoinet - Có thể bắt đầu câu chuyện từ cuốn hộ chiếu xanh của GS Ngô Bảo Châu, cuốn hộ chiếu phổ thông mang quốc huy CHXHCN Việt Nam mà cho đến hôm nay anh vẫn giữ bên mình...

    Giới toán học Mỹ, Đức, Pháp liên tiếp vinh danh nhà toán học trẻ Ngô Bảo Châu qua giải thưởng Clây (2004), giải thưởng Ô-be-vôn-phắc (2007) và giải thưởng của Viện Hàn lâm khoa học Pháp (2008). 18 năm sống và làm việc ở nước ngoài, người con Hà Nội sinh ra dưới mưa bom B52 ấy vẫn giữ quốc tịch Việt Nam.

    Có thể bắt đầu câu chuyện từ cuốn hộ chiếu xanh của GS Ngô Bảo Châu, cuốn hộ chiếu phổ thông mang quốc huy CHXHCN Việt Nam mà cho đến hôm nay anh vẫn giữ bên mình...

    Giải thưởng Clây và cú điện thoại của Thượng nghị sĩ E. Ken-nơ-đi

    Từ ngày 13 đến 16-10-2004, GS Ngô Bảo Châu và GS Giê-ra Lô-mông dự Hội nghị các dạng tự đẳng cấu và công thức vết tại Viện Phin ở Ca-na-đa. GS Châu được mời thay mặt hai tác giả trình bày báo cáo tại phiên họp toàn thể - một vinh dự lớn- về công trình dày 100 trang khổ A4 mà anh và G. Lô-mông vừa công bố trước đó bằng tiếng Pháp trên in-tơ-nét: Bổ đề cơ bản cho các nhóm u-ni-ta. Công thức vết (trace formula). Đây là một trong những kỹ thuật quan trọng nhất để “công phá” nhiều giả thuyết chính trong chương trình Lan-glan (Langlands Program), một lượt đồ toán học được nhiều bộ óc lớn trên thế giới dồn sức thực hiện từng bước, do Rô-bớt Lan-glan ở Prin-xơ-tơn (Mỹ) đưa ra. Lô-răng Láp-phoóc-gơ, một người cùng nhóm nghiên cứu với Ngô Bảo Châu, thu được nhiều kết quả nổi bật trong việc sử dụng công thức vết, nhờ vậy, được tặng giải thưởng nghiên cứu Clây ở Cam-brít-giơ (Mỹ) năm 2000 và sau đó nhận Huy chương Phin năm 2002 tại Đại hội toán học thế giới ở Bắc Kinh (Trung Quốc). Như nhiều người đã biết, không có giải thưởng Nô-ben dành cho toán học (do di chúc của An-phrét Nô-ben không ghi điều ấy). Vì thế, giới toán học thế giới mới phải lập ra từ năm 1936 một giải thưởng khác mang lại vinh dự tương đương, dành riêng cho ngành toán, mang tên nhà toán học Ca-na-đa Giôn Sác-lơ Phin, gọi là huy chương Phin để tặng cho những nhà toán học đặc biệt xuất sắc, dưới 40 tuổi.

    L. Láp-phoóc-gơ, nhà toán học được tặng huy chương Phin, là một người bạn rất thân của Ngô Bảo Châu, đã từng cùng anh dạo khắp phố hè Hà Nội, đi thăm nhiều nơi ở Việt Nam và trú lại nhiều ngày hè trong ngôi nhà xuềnh xoàng của bố mẹ GS Châu dạo còn ở Mai Động (Hà Nội).

    Những kết quả của V. Drin-phen và L. Láp-phoóc-gơ tiến tới thiết lập cái mà ngày nay gọi là bổ đề cơ bản (fundamental lemma), trở ngại chính mà nếu giải quyết được - dù chỉ ở một số trường hợp đặc biệt - cũng có thể dẫn đến những kết quả đột phá trong lý thuyết các dạng tự đẳng cấu (theory of automorphic forms). Bổ đề cơ bản là vấn đề mấu chốt trong chương trình Lan-glan. Chương trình này có mục đích tầm xa là thống nhất lý thuyết số, hình học đại số và lý thuyết biểu diễn. Công trình của Ngô Bảo Châu và Giê-ra Lô-mông giải quyết được một phần vấn đề mấu chốt đó, cho nên được giới toán học thế giới đặc biệt chú ý. Chính An-đru Oai-lơ, người đã giải quyết được bài toán lớn Phéc-ma (Fermat), và một số nhà toán học được tặng huy chương Phin đã đề nghị Viện Toán học Clây tặng Ngô Bảo Châu và G. Lô-mông giải thưởng nghiên cứu Clây.

    GS Châu nhận được thư điện tử của ông Gim Ca-xơn (Jim Carlson), Chủ tịch Viện Toán học Clây, mời đến Cam-brít-giơ dự lễ trao giải thưởng vào ngày 5-11-2004.

    Sau khi kết thúc hội nghị ở Viện Phin, GS Châu trở về vùng Ple-dô (Plaiseau), xanh ngắt những đồi thông, mênh mông những cánh đồng kiều mạch ở ngoại thành Pa-ri, nơi anh sống cùng vợ - chị Nguyễn Bảo Thanh, người bạn gái cùng lớp từ thời còn học cấp II chuyên toán Trưng Vương - và ba cô con gái nhỏ. Hộ chiếu sắp hết hạn. Anh phải đến ngay Đại sứ quán Việt Nam tại Pa-ri để xin gia hạn, điều này không khó. Nhưng rồi, sau đó, liệu có còn đủ thời gian để xin thị thực nhập cảnh vào Mỹ không?

    Lúc bấy giờ, do quá lo sợ khủng bố, việc xét cấp thị thực cho người dân các nước Á, Phi mang hộ chiếu phổ thông vào Mỹ thường kéo dài cả tháng. Anh Châu sang Pháp học từ năm 1990, không phải do tiền Nhà nước ta cấp, không bị ràng buộc bởi lời cam kết phải trở về nước phục vụ. Sống và làm việc tại Pa-ri đã gần 15 năm, thế nhưng “uống nước nhớ nguồn”, anh vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Xin thị thực khó khăn, anh định nhờ G. Lô-mông thay mặt cho cả hai người sang Cam-brít-giơ nhận giải thưởng Clây. Bởi vì, G. Lô-mông mang hộ chiếu Pháp, sang Mỹ không cần thị thực. Thế rồi bỗng anh nhận được tin: Viện Toán học Clây đã nhờ Thượng nghị sĩ E. Ken-nơ-đi can thiệp, gọi điện thẳng từ Bô-xtơn sang Pa-ri cho Đại sứ quán Mỹ. Thế là, chỉ mấy tiếng đồng hồ sau, GS Châu nhận được vi-da!

    Ngô Bảo Châu sinh năm 1972 tại Hà Nội, dưới mưa bom B52. Đã nhiều năm xa xứ, nhưng anh luôn nhớ về Hà Nội, về mái trường Trường cấp II Trưng Vương và khối phổ thông chuyên toán Trường đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh luôn tỏ lòng biết ơn các thầy giáo đã truyền cho anh niềm say mê toán học như Phạm Ngọc Hùng, Tôn Thân, Lê Tuấn Hoa, Vũ Đình Hòa, Đỗ Đức Thái, Phạm Hùng...; biết ơn các cô giáo dạy văn như cô Phương, cô Trịnh Bích Ba, Đặng Thanh Hoa... đã dạy cho anh “môn học khó nhất là môn học... làm người”.

    Mặc dù gặp nhiều trở ngại trong giao lưu quốc tế, cho đến nay (tháng 12-2008), người con Hà Nội ấy vẫn giữ quốc tịch Việt Nam và, mỗi năm, vẫn về Hà Nội vài ba tháng, làm việc tại Viện Toán học, với tư cách giáo sư kiêm chức, để giúp đỡ các bạn trẻ trong nước.

    Thành tựu sáng chói

    Chỉ mấy tháng sau khi G. Lô-mông và Ngô Bảo Châu được tặng giải thưởng Clây ở Mỹ, GS G. Lô-mông được bầu làm Viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học Pháp.

    Dư luận trong nước có phần băn khoăn: Không rõ trong công trình chung của hai người, phần đóng góp của Ngô Bảo Châu đến đâu? Thật ra, trong “công trình tập thể” đó, anh Châu đã giải quyết được điểm mấu chốt khi về nghỉ hè tại Hà Nội, sau đó, kết hợp với một số kết quả mà G.Lô-mông (thầy anh) đạt được trước đấy, để viết thành một công trình lớn, được coi như một “quả bom tấn” trong toán học, rồi công bố nhanh trên mạng in-tơ-nét và lập tức gây tiếng vang rộng lớn.

    Ngay sau đó, với tư cách GS Đại học Oóc-xây, Ngô Bảo Châu một mình tiếp tục nghiên cứu nhằm giải quyết hoàn toàn bổ đề cơ bản, theo phỏng đoán của Lan-glan và Sen-xtát. Công trình mới “sáng chói” của anh một lần nữa gây xôn xao dư luận.

    Với kết quả mới, Ngô Bảo Châu được tặng giải thưởng Ô-be-vôn-phắc- giải thưởng ba năm tặng một lần, cho một hoặc hai nhà toán học đặc biệt xuất sắc dưới 36 tuổi ở châu Âu. Giải thưởng Ô-be-vôn-phắc năm 2007 dành cho môn đại số và lý thuyết số, và nhà toán học duy nhất được tặng là Ngô Bảo Châu. Tuy là giải thưởng năm 2007, nhưng sang năm 2008, mới làm lễ trao giải tại Đức. Đọc diễn văn tại buổi lễ, GS M.Ra-pô-po đánh giá công trình của nhà toán học mang quốc tịch Việt Nam, làm việc tại đại học Oóc-xây, là một “thành tựu sáng chói”.

    Cũng trong năm 2008, Ngô Bảo Châu nhận được giải thưởng nghiên cứu của Viện Hàn lâm khoa học Pháp. Viện Nghiên cứu cao cấp Prin-xơ-tơn liền “rước” anh Châu sang làm việc dài hạn tại Mỹ.

    Như vậy là giới toán học các nước phát triển nhất, trên hai bờ Đại Tây Dương, đã vinh danh tài năng toán học trẻ Việt Nam Ngô Bảo Châu - người mà ngay từ thời trung học, đã hai lần đoạt huy chương vàng Ô-lim-pích toán quốc tế.

    Theo GS Ngô Việt Trung, Viện trưởng Viện Toán học, Viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học thế giới thứ ba, thì chúng ta có căn cứ để tin rằng GS Ngô Bảo Châu có thể được tặng huy chương Phin, vinh dự quốc tế cao nhất trong toán học, tương đương giải thưởng Nô-ben trong vật lý, hóa học, sinh học...

    Theo Hàm Châu/HNM

    More about prof Ngo

    Ngo Bao Chau

    http://en.wikipedia.org/wiki/Ngo_Bao_Chau

    [​IMG]

    [​IMG]
     
    tit2009, trungds and neikel like this.
  2. neikel

    neikel AI

    Thật là tài ba :rose:

    P/s : Các bài viết mà các từ ngữ chỉ tên riêng tiếng nước ngoài được viết theo kiểu phiên âm tiếng Việt đều không được chính xác lắm, hơn nữa lại khó cho người đọc tìm hiểu thêm thông tin.
     
  3. WhiteBear

    WhiteBear Gấu trúc trong rừng trúc

    Cá nhân tôi thì vẫn thích những bài viết thế này hơn là những bài viết tế sống nhân vật của ông Hàm Châu.
    Ngô Bảo Châu - Giáo sư trẻ tuổi - chân thuyên


    Ngô Bảo Châu: Mong một cơ sở đào tạo Toán bậc cao


    Lý lịch trích ngang



    * Mùa hè 198816 tuổi, theo học lớp 11 tại Khối THPT chuyên Toán, Trường ĐHTHHN (nay là ĐHQGHN), Ngô Bảo Châu đã giành Huy chương Vàng Olympic toán quốc tế tại Canberra, Úc.


    * Mùa hè 1989Học lớp 12, tham dự tiếp Olympic toán quốc tế tại Brunswick, CHLB Đức và một lần nữa anh giành Huy chương Vàng.


    * Từ 1989 - 2003: Anh học tiếng Hungary, sửa soạn sang Budapest học toán. Nhưng Đông Âu xảy ra “cách mạng nhung”! Chính quyền mới không cấp học bổng cho sinh viên Việt Nam, do đó anh sang Pháp và theo học tại Đại học Paris 6. Hai năm sau, anh theo học hệ đào tạo tiến sĩ của Đại học Sư phạm Paris (Pháp). 25 tuổi, anh bảo vệ thành công luận án tiến sĩ, 31 tuổi bảo vệ thành công luận án habilitation (tương đương tiến sĩ khoa học).



    1993, Bảo Châubắt đầu làm việc với ông Gérard Laumon. Ông hướng dẫn anh luận văn thạc sỹ, rồi luận án tiến sỹ với đề tài “Bổ đề cơ bản của Jacquet”, khá gần với “bổ đề cơ bản của Langlands” mà trường hợp đặc biệt là nhóm unita.


    Khi xong luận án, anh làm việc trên một số bài toán khác và có một số thành công. Sau đó, một số nhà Toán học uy tín khuyên anh nên quay lại với bổ đề cơ bản của Langlands.


    Sau 2 năm, anh thực hiện được một bước tiến rõ rệt vào hè năm 2003 trong thời gian ở HN. Những tháng tiếp theo, kết hợp với một số kết quả ông Laumon thu được trước đó, 2 thầy trò hoàn thành chứng minh bổ đề cơ bản cho nhóm unita.



    * Đầu năm 2004: 32 tuổi, anh trở thành giáo sư giảng dạy tại Đại học Paris 11, làm việc cùng với 2 nhà toán học thân thiết là Gérard Laumon và Laurent Lafforgue.

    * Cuối năm 2004: Anh và Gérard Laumon được trao giải thưởng của Viện Toán học Clay tại Đại học Havard (Bang Massachusetts, Mỹ).



    * Năm 2005: Anh là người trẻ tuổi nhất Việt Nam được đặc cách phong học hàm giáo sư ở trong nước.

    * Năm 2006Anh được bầu chọn trở thành 1 trong 100 gương mặt tiêu biểu nhất trong suốt 1 thế kỷ ra đời và phát triển của ĐHQGHN.



    xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx

    "Tôi mong muốn xây dựng được một cơ sở đào tạo thạc sĩ và tiến sĩ trong ngành Toán lý thuyết và ứng dụng ở Hà Nội. Cơ sở này tổ chức theo hình thức các graduate school trong các trường ĐH lớn phương Tây, SV có thể được trang bị các kiến thức từ cơ bản đến chuyên sâu và có thể theo học các bài giảng của các nhà Toán học có uy tín. Nhiều nhà Toán học Mỹ, Pháp sẽ sẵn sàng tham gia giảng dạy trong một cơ sở như vậy".

    GS Ngô Bảo Châu bày tỏ trong cuộc trò chuyện với phóng viên Hoàng Lê của Vietnamnet.

    [​IMG]
    Đội tuyển IMO Việt Nam (Ngô Bảo Châu đứng thứ 3 từ trái sang)



    "Công nhận GS sẽ tạo thuận lợi cho tôi"

    - Chúc mừng anh được đề nghị đặc cách công nhận GS. Cảm giác của anh khi nhận được tin này? Trước đó, anh phải thực hiện thủ tục gì không?


    Cảm ơn, tôi cảm thấy rất vui và tự hào.


    Cuối năm 2004, khi các anh ở viện Toán có gợi ý tôi làm đơn đề nghị công nhận chức danh GS, tôi cũng hơi đắn đo. Về phương diện thuần tuý khoa học, tôi không nghĩ là mình không xứng đáng, nhưng về phương diện đào tạo thì tôi chưa có đóng góp gì nhiều.

    Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã gửi cho các anh ấy đơn vì tin rằng việc được công nhận GS sẽ tạo điều kiện thuận lợi hơn trong các kế hoạch công tác nghiên cứu và đào tạo của tôi trong tương lai ở VN.


    - Tức là anh sẽ về Việt Nam làm việc?

    Tôi hy vọng thời gian tới sẽ về công tác đều đặn ở Viện Toán học. Tôi sẽ sắp xếp công việc ở Paris 11 để có thể về Hà Nội mỗi năm 1 đến 2 tháng, hy vọng là nhiều hơn nữa trong tương lai.

    Giáo sư ở VN giống Viện sỹ ở Pháp

    [​IMG]
    Ngô Bảo Châu cùng mẹ, PGS Trần Vân Hiền và Giáo sư Henri Regemorter


    -Có người cho rằng, quan trọng không phải là trẻ hoá độ tuổi phong GS, mà là nâng cao chất lượng PGS, GS Việt Nam. Anh có đồng tình với ý kiến này?


    Tôi nghĩ việc phong chức danh GS là cần thiết. Với hình thức này, nhà nước công nhận một cách chính thức thành quả của một sự nghiệp KH. Làm việc có danh chính ngôn thuận, chức danh rõ ràng vẫn hơn.

    Nhưng một mặt khác, vì nó là chức danh, chứ không phải chức vụ cụ thể, nên việc phong ai, già hay trẻ, tôi không nghĩ là sẽ ảnh hưởng nhiều đến sự tiến bộ của giáo dục ĐH.

    Ở các nước phương Tây, chức danh GS không thuần tuý danh dự như ở nước mình, mà là một chức vụ đi kèm với một số trách nhiệm và quyền lợi cụ thể.

    Chức danh này không do một hội đồng cấp nhà nước xét, mà HĐ khoa học của khoa trực tiếp chọn. Thường thì việc lựa chọn này rất gay gắt vì tương lai của một khoa, một trường phụ thuộc nhiều vào việc có tuyển được GS giỏi hay không. Danh tiếng của khoa, trường cũng phụ thuộc vào thành tích khoa học của các GS và giảng viên.
    Cách phong GS ở VN hơi giống với việc phong Viện sĩ ở Pháp. Ở Pháp, Viện sĩ là một chức danh có tính chất danh dự. Thường thì tuổi trung bình của các Viện sĩ tương đối cao. Tất nhiên là ta khó có thể so sánh mặt bằng chung của GS VN với Viện sĩ Pháp trên phương diện khoa học.

    - Phần việc quan trọng của các PGS, GS là nghiên cứu khoa học. Nhưng, có quá nhiều dư luận rằng việc NCKH của nước ta không hiệu quả. Có kinh nghiệm ở một môi trường thuận lợi hơn, anh có đóng góp ý kiến về việc này?

    Theo tôi biết, chuyện làm đau đầu những người tâm huyết với giáo dục ĐH là việc tuyển chọn cán bộ trẻ. Liệu ta có tuyển được những người ưu tú nhất, sẽ là bộ mặt giáo dục ĐH Việt Nam trong 10 năm nữa hay không.

    Hiện tại, giảng viên ĐH thường không nghèo, có nhiều người còn khá giàu, nhưng để được như vậy họ phải dạy thêm khá nhiều và trong điều kiện đó khó đòi hỏi ở họ một công tác KH nghiêm túc.

    Nếu ta không định lôi kéo những người ưu tú nhất bằng lương thì trước mắt cần tạo cho họ một điều kiện làm việc đủ tốt. Tôi không bàn đến những ngành KH thực nghiệm cần thiết nhiều loại thiết bị thí nghiệm, chắc vấn đề này còn nhức đầu hơn nhiều. Nhưng các ngành KH lý thuyết như Toán cũng cần các trang bị tối thiểu là một phòng làm việc yên tĩnh, một máy tính nối mạng ổn định, và một thư viện chuyên môn.

    Theo như tôi biết, ở Hà Nội chỉ có đúng một thư viện Toán nằm ở Viện Toán, ở các trường thì hầu như không có hoặc có thì rất nghèo nàn. Các cán bộ giảng dạy không có phòng làm việc, chỉ có một phòng sinh hoạt chung tương đối náo nhiệt, không thể làm việc được.

    Trong xây dựng cơ sở hạ tầng, phải chăng ta đã ưu tiên vào những chỗ mang tính hình thức mà bỏ qua những cái có thể cải thiện điều kiện làm việc.

    Say sưa với việc tìm những chân trời mới



    [​IMG]
    Báo cáo thành tích sau giải Nhất Toán quốc tế



    - Ai cũng biết công trình "Bổ đề cơ bản" nhận giải thưởng Clay là rất xuất sắc, nhưng cụ thể nó "là cái gì" thì đại đa số đều không rõ. Một cách đơn giản, anh có thể nói qua để bạn đọc có hình dung sơ bộ nhất, chẳng hạn, nó đề cập đến những vấn đề gì?



    Nó là một bài toán có tính kỹ thuật, nhưng là mấu chốt trong cái gọi là chương trình Langlands do nhà toán học Canada này đưa ra.


    Chương trình này có mục đích tầm xa là thống nhất lý thuyết số, hình học đại số vá lý thuyết biểu diễn.


    - Nó có ứng dụng gì trong Toán học hiện đại, mở rộng hơn là ảnh hưởng gián tiếp trong cuộc sống?


    Một bộ phận lớn của Toán lý thuyết không phát triển theo những đòi hỏi thực tế của cuộc sống mà theo các đòi hỏi nội tại của nó. Không phải vì thế mà nó hoàn toàn tách rời khỏi đời sống thực tế.


    Các vệ tinh khó mà phóng được nếu ta không giải được các hệ phương trình rắc rối xác định quĩ đạo của nó. Hay như để nén thông tin, nén ảnh cũng phải nhờ đến những thuật toán toán học. Hoặc cách google xây dựng database của họ để giúp ta có thể tìm được đủ loại thông tin trên mạng cũng là một thuật toán.



    Có những người biết cách sử dụng những kiến thức đã có đ ứng dụng vào thc tế và có những người khác say sưa hơn với việc tìm những chân trời mới.


    Nhiều người đang kỳ vọng anh sẽ đoạt được giải thưởng Fields (được coi là giải Nobel của Toán học, dành cho các nhà Toán học tuổi dưới 40). Năm nay, anh 33, anh có nghĩ mình đủ thời gian đạt được điều này?


    Tôi nghĩ người làm khoa học không có mấy ai làm việc để mong đoạt một giải thưởng.


    "Làm khoa học không được gián đoạn"


    [​IMG]
    Cùng bố, GS,TSKH Ngô Huy Cẩn.



    - Khoa học cơ bản, nhất là Toán không phải là con đường dễ dàng và dễ giàu. Nhiều tài năng Toán đã chuyển sang những hướng đi khác. Anh có tâm sự gì với lớp đàn em giỏi Toán cũng ấp ủ khát vọng này?


    Tôi nghĩ việc nhiều cựu HSG Toán chuyển sang các ngành nghề khác không hẳn là chuyện đáng buồn mà nên vui vì hầu hết họ đều thành công. Có hơi buồn một chút ít là khi nghĩ về quá khứ, có một số anh chị phải bỏ Toán vì họ không có lựa chọn nào khác. Sự khắc nghiệt của cuộc sống bắt họ phải từ bỏ ham mê khoa học.


    Nếu có một tâm sự với các bạn trẻ hơn, tôi chỉ xin nhắn là các bạn may mắn hơn nhiều lớp đàn anh vì các bạn có lựa chọn. Đúng là khoa học không phải là con đường dễ dàng và dễ giàu, nó là một con đường chông gai, nên cần có đủ niềm tin và say mê để lựa chọn con đường này. Đổi lại, phần thưởng sẽ là những cảm xúc, những chân lý mà bạn sẽ khó đến gần nếu chọn một con đường khác.


    - Theo ý kiến riêng của anh thì trong 30 năm qua, Toán học Việt Nam có thành tựu gì đáng kể? Và triển vọng trong tương lai?


    Tôi không có cái nhìn tổng quan để có thể phát biểu về thành tựu của Toán học Việt Nam trong 30 năm qua. Trong một số ngành hẹp mà tôi có biết ít nhiều như Đại số giao hoán, Lý thuyết kỳ dị, hay Topo đại số, ta đều có các chuyên gia thuộc loại cứng, có uy tín trên thế giới. Tôi không bi quan về tương lai của Toán học VN vì trong khoảng 5, 7 năm trở lại đây, có nhiều bạn trẻ có tiềm năng đã lại đến với Toán học. Và họ có điều kiện để học hành đến nơi đến chốn.


    Cái đáng lo lắng là sau khi đã được đào tạo nghiêm túc, liệu họ có điều kiện tiếp tục nghiên cứu khoa học hay không. Làm Toán nói riêng, làm khoa học nói chung là một hoạt động không được có gián đoạn. Tôi chưa thấy ai, nghỉ hẳn nghiên cứu KH trong vòng 2,3 năm để dạy thêm hay làm việc khác với mục đích kiếm sống, lại có thể bắt tay lại được với công việc nghiên cứu một cách thật sự.



    "Tôi tự thấy mình cần phải học tiếp"

    - Được biết anh cùng Lê Tự Quốc Thắng và Nguyễn Tiến Dũng tìm cách kết nối giúp giới Toán học trong nước. Anh có thể cho biết cụ thể hơn về dự định này được không?
    Anh Lê Tự Quốc Thắng và anh Nguyễn Tiến Dũng đang tích cực xây dưng một mạng lưới các nhà Toán học VN làm việc ở nước ngoài. Mạng lưới này có thể rất có ích trong việc giúp những người đi sau.


    Ở Pháp, ông Lionel Schwartz, GS ĐH Paris 13 và tôi, cùng với phía Việt Nam, GS Đinh Dũng, viện CNTT, ĐHQG HN và GS Hà Huy Khoái, Viện Toán học, tổ chức mạng lưới Formath Vietnam với mục đich ủng hộ hợp tác nghiên cứu Toán học giữa VN và Pháp và đào tạo các nhà Toán học trẻ cho Việt Nam. Số SVVN đang làm hoặc chuẩn bị làm luận án tiến sĩ ở Pháp có thể kể đến hàng chục. Nếu đây đều là các luận án thật sự có chất lượng, thì sẽ là một con số đáng kể với ngành toán Việt Nam.


    Tôi có một mong muốn lớn là xây dựng được một cơ sở đào tạo thạc sĩ và tiến sĩ trong ngành Toán lý thuyết và ứng dụng ở Hà Nội. Cơ sở này tổ chức theo hình thức các graduate school trong các trường ĐH lớn phương Tây, SV có thể được trang bị các kiến thức từ cơ bản đến chuyên sâu và có thể theo học các bài giảng của các nhà toán học có uy tín. Nhiều nhà Toán học Mỹ, Pháp sẽ sẵn sàng tham gia giảng dạy trong một cơ sở như vậy.


    Anh có hay về Việt Nam?


    Thường năm nào tôi cũng về HN. Một vài năm trước tôi có tham gia hướng dẫn một nhóm SV trường ĐHSP HN nên về dạy thường xuyên hơn. Hiện tại, hai SV trong nhóm đã sang Paris làm luận án tiến sĩ, nên tôi tạm dừng các khoá giảng dạy ở HN.


    - Sau thành công của một người chồng là vợ, trong sự trưởng thành của một học trò xuất sắc là…?


    Cảm ơn VietNamNet đã cho tôi dịp phát biểu trên mặt báo. Nhân đây, tôi xin bày tỏ sự biết ơn của mình với thầy cô giáo cũ. Tôi nghĩ về anh Phạm Ngọc Hùng, người thầy Toán đầu tiên của tôi, thầy Tôn Thân, anh Lê Tuấn Hoa, anh Vũ Đình Hoà, anh Nguyễn Minh Đức, anh Đỗ Đức Thái, thầy Phạm Hùng và những người đã truyền lại cho tôi niềm say mê với Toán học.



    Tôi nhớ đến các cô giáo dạy văn, cô Phương mà cả lớp vỡ lòng tôi gọi là mẹ, cô Vi Ba ở trường Trưng Vương, cô Hằng trường Trưng Nhị và cô Hoa ở khối chuyên Toán Tổng hợp, các cô dạy chúng em môn học khó nhất là học làm người.


    Đã qua tuổi 30, tôi vẫn tự thấy mình cần phải học tiếp.


    [​IMG]

    • Ảnh tư liệu do gia đình cung cấp

     
  4. dinhcongbang

    dinhcongbang Bạn của mọi người

    Các bác cẩn thận kẻo lạc đề như đã xảy ra trước đây. Mục này để vinh danh các PhD và học hỏi gương sáng. Ta nên tập trung vào mặt positive và con người đang quan tâm. ĐCB.
     
  5. dinhcongbang

    dinhcongbang Bạn của mọi người

    Những người như Gs. Châu là niềm tự hào của Việt nam. Mong rằng chúng ta càng ngày càng có nhiều cá nhân như thế. Và đến một thời điểm nào đó chúng ta có thể tự đào tạo được PhD có chất lượng cao và đủ điều kiện để các PhD Việt hàng đầu đặt Việt nam là lựa chọn số 1 khi tìm việc.

    Tôi có một ý nhỏ. Nếu chỉ xét trong phạm vi họat động khoa học, những trường hợp như Gs. Châu khó có gì mà đa số chúng ta học hỏi được vì họ xuất chúng quá. Tất nhiên họ là những người có sức lao động và cống hiến khoa học không giới hạn, nhưng họ có trí tuệ trời phú rất khác thường mà đa số chúng ta không có được. (Tất nhiên ngoài hoạt động khoa học những cá nhân này còn có thể tham gia rất nhiều họat động giáo dục và xã hội khác mà chúng ta có thể học hỏi.) Không rõ các bạn có chia sẻ ý nghĩ này với tôi không?

    ĐCB.
     
    Shinichi1084, hung and trungds like this.
  6. TTT

    TTT tropic island

    GS Chau that gioi va dang kham phuc! Mong dat nuoc se co them nhieu nha khoa hoc nhu GS Chau nua :rose:.
     
  7. trungds

    trungds Thèm thuồng

    Với riêng em, GS Châu thật quá xuất chúng về chuyên môn và cũng đáng kính phục về nhân cách.
     
  8. tan1

    tan1 Thèm thuồng

    Năm 2010 (Congress sẽ tổ chức tại India) sẽ là cơ hội cuối cùng cho Ngô Bảo Châu của chúng ta có thể được Fields hay không (vì anh sinh năm 1972).
    Chúng ta cũng mong muốn anh được lắm. Tuy nhiên theo tôi hiểu thì cũng chỉ là ''tín hiệu'' thôi. Và tín hiệu đó cũng bắt đầu từ Việt Nam ta thôi!
    Giải thưởng Clay anh Châu cùng với ông thầy:
    Clay Research Award
    Theo tôi hiểu thì năm đó có hai giải (Giải này từ khi có thì năm nào cũng có và bây giờ thường có hơn một ngưoif được), một cho Been Green và giải kia cho hai thầy trò anh Châu và ta chú ý là tên Thấy của anh ấy đứng trước. Giải này theo tôi là cho những công trình có tính chất đột phá. Bài báo của hai thầy trò anh Chấu là dạng đó và điều đó giải thích tại sao tên thầy anh ấy đứng trước.
    Tuy nhiên tôi hơi thất vọng vì giải thưởng của hội Toán học châu Âu năm 2008 (anh Châu đủ điều kiện để được xét) lại không có anh Châu:
    http://www.5ecm.nl/
    Thường các vị đưojc Fields trước đây nếu ở châu Âu thì trước đó đều đưuojc giải này.
    Chúng ta hãy hy vọng vào năm 2010! (theo tôi hiểu thì cũng mới có Toán là ngưoif Việt ta mới có những giải thưởng quan trọng về nghiên cứu?)
    Tôi cũng đã một lần giới thiệu một gương mặt cũng rất sáng giá của Toán học Việt nam hiện nay
    Van H. Vu
    Tuy nhiên tôi không thấy báo chí ta đề cập đến nhiều về anh. Có thế anh không ''được lòng'' các vị lãnh đạo nhà ta chăng? Anh này vừa được (2008) giải thưởng Polya. Tuy nhiên ta không hy vọng nhiều ở anh vì ít nhất đến năm 2010 anh Van V đã quá 40!
    Chúng ta còn N T Dũng, D T Cường ở Pháp và hiện nay tôi thấy các anh rất trẻ như N H Minh, Le Q Nam, N C Phuc (làm PhD mà đã đăng được ở Annals ò Maths)...cũng rất có triển vọng. Đặc biệt là anh Minh đưojc làm với GS giỏi và lại dang tu luyện ở Princeton với ông J Bourgain...
    Nhiều khi báo chí ta hay nhắc đến những anh trước đó hay dược giải Toán Quốc tế hơn hay sao ấy.
    Ngoài ra cụ H Tụy cũng được nhắc đến theo bài báo từ GS Trung như là ngôi sao sáng nữa bên cạnh anh Châu.

    Ngô Bảo Châu, nhà toán há»c Hà Ná»™i: Äược thế giá»›i vinh danh
    (version khác của bài báo anh Bằng post lên)

    Tôi nghĩ đây có lẽ phần nhiều là do lý do khác thôi chứ tôi thấy cụ Tụy có được giải thưởng gì đáng kể của thế giới công nhận? Tôi thấy nói nhiều đến Tuy's cut gì đó có lè tôi không biết nhiều về Optimization nên tôi không hiểu là cái cắt này đột phá như thế nào.
    Trong trường hợp của anh Châu thì mặc dù tôi cũng không hiểu nó đọt phá ở đâu (vì tôi không có chuyên môn ở đó) nhưng có giải thưởng cho tôi biết là nó đột phá tầm thế giới. Còn trường hợp cụ H Tụy thì tôi chỉ thấy báo chí ta đề cập nhiều thôi chứ nhỉ?
    Nếu bạn nào có thông tin hơn thì chỉ giáo nhé!
     
    Last edited: Jan 28, 2009
  9. tan1

    tan1 Thèm thuồng

    Day cung se la mot niem hy vong lon cua Toan hoc Viet nam trong tuong lai gan

    http://www.math.harvard.edu/~vinh/

    Toi xin tiet lo mot mau chuyen rieng the nay: mot lan ong Truong bo mon Toan thuan tuy cua truong noi L A Vinh hoc DH hoi ben Uc den khoa toi dang visiting professor. Trong mot lan noi chuyen, ong ay biet toi la nguoi Viet Nam nen noi ve L A Vinh. Ong ay bao Vinh rat xuat sac va chinh ong ay cung cac ong khac o khoa da giup L A Vinh hoc de lay lien hai bang Cu nhan (theo toi hieu thi luc dau Vinh dang ky hoc CS). Mot so chuyen ve giay to thu tuc da duoc xu ly vi cac ong ay thay Vinh qua xuat sac nen cung muon cau ay lay them cai bang ve Maths. Ong ay bao luan van tot nghiep Maths cua Vinh (ban ve so Ramsey?) tham chi mot PhD roi viet chua duoc nhu the! Sau do ong ay bao Vinh sang Harvard lam PhD (Neu co Vinh hoac ban be cua Vinh o day thi confirm lai nhung thong tin o tren nhe!)
    Toi thay rat tu hao va de y xem tinh hinh hien nay cua Vinh the nao. Khi toi vao trang cua vien Schrodinger ben Ao (chuyen mon cua toi cung dinh voi mot so GS cua vien do) thi thay Vinh sang do va preprint may bai lien! Khung khiep qua vi thuong cac preprint de o trang web cua vien Schrodinger la rat uy tin va sau do se gui den cac tap chi to!
    Theo toi nhung ban nhu the nay (nhu anh Chau, anh Van) chac chan se nang tam cua gioi Toan hoc Viet Nam len (theo dung nghia cua no chu khong phai theo kieu thu dam dau nhe!)
    Tuy nhien phai noi rang nhung nguoi nhu cac anh cac ban o tren chung ta con it qua. Ngoai ra phan ''tru tru'' hay ''am o'' lai nhieu va la pho bien o trong nuoc. Co duoc cai PhD chu yeu de neu co dip ve que thi khoe khoang cho rang de nhat thien ha ve lang! Hoac dung cai PhD de tranh nhau lam lanh dao va luc nao cung tu hao la minh ''da tung'' the no the kia de doa cac chu khac! Mot so thi ''thu dam'' kieu nhu moi nguoi da ban o tren. Anh nay khen anh kia nuc ca mui! Lam duoc mot ty thi khoe roi rit cu nhu la giai duoc bai toan Fecma!
    Thoi, noi vay thoi. Toi phai di lo viec cua toi day!
     
    Last edited: Jan 30, 2009
  10. Billy

    Billy Thèm thuồng

    Về quan điểm này thì em không đồng ý với chị Evil. Em nghĩ bọn nó giỏi hơn là vì bọn nó đam mê toán hơn mình. Những thằng học tóan giỏi vì bọn nó nghiện tóan một cách khủng khiếp và có thể ngày đêm nghĩ về tóan mà không "hề hấn" gì. Em có thằng bạn học tổng hợp tóan, được đào tạo tóan cẩn thận từ bé (lớp 8 biết hết tích phân, đạo hàm). Nó chỉ ngủ 4-5 tiếng/ngày và trong 1 mùa hè nó có thể viết kín 7 quyển sách, mỗi quyền dày 400 trang (nó đóng nhiều quyển lại với nhau). Bây giờ thì em đầu hàng môn này còn nó bây giờ nội công rất thâm hậu (khổ nỗi vẫn chưa đi được nước ngoài vì tiếng tăm không được tốt cho lắm). Thế mới biết bọn nó mê toán tới mức nào.

    Phần lớn dân thi học sinh giỏi là chỉ vì sĩ hão cái danh, chính vì thế VN chỉ được cái phần thành tích thi quốc tế chứ còn làm khoa học chân thật thì có mấy đâu. Cái này cũng một phần vì chính sách tâng bốc thái quá của mấy ông nhà báo. Còn những người làm khoa học, nhất là tóan lí thuyết, mới là những người yêu toán thực sự. Chỉ những người yêu nghề thực sự mới thành danh được. Danh vọng chỉ là hệ quả tất yếu của họ thôi.

    Sự thành công của những người như LAVinh, NBChâu ... là nhờ một phần rất rất lớn của những người thầy đi trước, những người đã được thụ giáo cách làm khoa học cực kì bài bản của Liên Xô cũ trước đây. Việc vượt trội về tư duy tóan của những người này so với SV các trường phương Tây, em nghĩ có phần ảnh hưởng rất lớn từ cách học hàn lâm của họ trong những năm cấp III. Nhiều thằng bạn em học chuyên tóan sang nước ngòai cũng bóp được bọn SV bản địa. Thực tế là những người thành danh trong ngành tóan ngày nay cấp III xưa kia, không ai không học chuyên cả. Chính vì thế mà kì thi học sinh giỏi tuy mang tiếng là luyện gà nhưng nó lại tạo ra tiền đề cho những người khoa học xuất chúng của VN sau này. Chuyện thi HSG mấy năm gần đây có chiều hướng lắng xuống, không biết là chuyện vui hay buồn. Chỉ biết là nhìn cái đề thi HSG toàn năm rồi mà lòng buồn vô cùng.

    Đoạn kết, em xin được trích dẫn một vài ý kiến của bác Terrence Tao


    Trích từ
    Advice on gifted education

    Trích từ Does one have to be a genius to do maths?

    Đến giờ thì em thấy quan điểm của Terrence Tao là đúng. Dù vẫn là thằng trẻ người non dạ thì em vẫn thấy sống bằng chính gì mình đam mê vẫn hơn, đừng chạy theo mấy thứ danh hão của người đời. Bản thân em cũng một thời là nạn nhân của việc sĩ hão nên đã hiểu được cái giá của nó.
     
    nano, neikel, Hong Linh and 1 other person like this.
  11. WhiteBear

    WhiteBear Gấu trúc trong rừng trúc

    Như Terence Tao thì anh ta nói thế nào mà chả được, thậm chí nói để đạt giải Fields ko cần trí tuệ đi nữa thì cũng có ai có thể cãi được đâu? He đang ở cái possition để có thể nói, và tất cả chúng ta đều biết rõ thế nào là politics. Ví dụ như he chỉ cần nói, đạt giải Fields/Nobel thì phải có trí tuệ hơn người thì lập tức báo chí sẽ chĩa mũi dùi vào him ngay. Không ai nói một thứ mà 99.9999% nhân loại đều biết. Cứ nhận như vậy, rồi để mặc cho báo chí tự tôn vinh him lên, đó mới là thông minh, chứ cứ thích "thiên tài, tràng giang sóng sau xô sóng trước" thì mới là dại dột.

    Tất cả các ý kiến sau của Tao tôi đều đồng ý. tôi có gặp những đứa làm toán, phải nói thật là điên kinh dị, trượt quals thì nhảy từ tầng 10 xuống để bày tỏ lòng trung thành. Một đứa khác thì hèn nhát hơn, chỉ có treo cổ trên office. Hay có những chú 29 tuổi chưa từng cầm tay con gái, đẳng cấp này thì thú thực không thể nào mà mình bằng được.

    BTW, Hehe, tôi gọi thằng Vinh lên đây chơi với mọi người nhé.:)):)):))để nó confirm các thông tin trên.
     
    Last edited: Jan 30, 2009
  12. xuanlh

    xuanlh Simple man

    Hê hê, bác Evil nóng thế, em thấy Billy có nói gì trái với nhận xét trong post vừa rồi của bác đâu. Bác nói đúng nhưng mà em cũng thấy nhiều đứa chuyên Toán mà em quen chúng nó có cách nhìn nhận khác nhau. Có đứa thích đi làm kinh tế, có đứa cóc thèm thi đội tuyển vì nó có cơ đi nước ngoài sẵn rồi và chắc cũng coi cái huy chương chỉ là bước đệm thôi chứ không sùng bái như dân thường bị báo chí huyễn hoặc. Học trường ngon xong kiếm việc làm 1 vài K $ 1 tháng rồi vợ con, phè phỡn chứ chẳng khoa học gì cho mệt người mặc dù đấy là thằng mà ngay cả bọn đội tuyển được giải cũng phải phục. Chúng nó trưởng thành từ môi trường ấy nên nhìn rõ con đường đầy chông gai của các bậc tiễn bối rồi. Bọn tuổi em chúng nó có định hướng và quan điểm sớm hơn thời mấy ông như Trung Hà nhiều. Chắc thế nên thằng nào cũng thoả mãn với lựa chọn của bản thân, không bị frustrated và quay ra chửi bới loạn xới như ông ấy :)).

    Riêng em thì thấy hơi tiếc cho một số đứa có căn cơ khá vững về tư duy và kiến thức nhưng mà ham hố kiếm tiền quá sớm, thiếu kế hoạch lâu dài nên giờ nhìn lại cũng đì đẹt, chẳng xứng tầm chút nào.

    @Haichit: Thế mới nói là chúng nó tự thoả mãn còn riêng anh cảm thấy tiếc cho một số đứa. Quan điểm cá nhân anh thôi chứ chúng nó chắc nghĩ khác.
     
    Last edited: Jan 30, 2009
  13. haichit

    haichit Viên mãn

    Quan trọng là tự mãn với bản thân mình. Sống cho mình chứ không phải sống để người khác nói "xứng tầm" đâu. Ham hố kiến thức không sai, mà ham hố tiền cũng không phải ngoa. Xét đến cùng thì mọi thứ ham hố đều là sự thoả mãn cơn khát tinh thần của con người thôi. Sống đuợc có được gần trăm năm, nếu cứ phải gò ép mình thì hoá ra lãng phí thời gian hả?
     
    fixeyeson likes this.
  14. hut

    hut Thèm thuồng

    Tôi thì nhiều khi nghĩ rằng có năng khiếu + đam mê nhưng cũng phải có cái gọi là "số phận". Giả sử anh Bò hồi đó (đây là tên thường gọi ở nhà của a Châu) đi Hung, hay đi sang Nga như Lê Bá Khánh Trình, ... là cuộc đời lại đổi khác: có thể phá ngang, có thể đi theo 1 hướng nghiên cứu nào khó nhằn mà không mang lại kết quả đột phá, ... Hoặc đổi vị trí của anh LBKT, nếu đi theo đúng ông thầy đang giải quyết 1 bài toán mang tính đột phá, thì cũng có thể tên tuổi LBKT lại nổi như cồn.
    Thực ra thì khó có thể so sánh về trình độ, về sự đam mê ... bởi vì người loser thì chẳng có gì để nói, tuy nhiên tôi cảm thấy mỗi người có 1 số phận đã lái họ. Nói như bầu Đức thì ông ấy giàu nhất VN là thành công trong kinh doanh, nhưng cũng có người thành công trong khoa học, đóng góp cho nước nhà ... như vậy đều là người thành công cả. Quan trọng là thỏa mãn với những gì mình có.
     
    fixeyeson, xuanlh and haichit like this.
  15. Nkd

    Nkd Viên mãn

    Chị nghĩ đa phần bọn đấy mới chỉ kha khá toán chứ chưa giỏi đến mức tự cảm thấy bỏ không nghiên cứu ngành đấy hoặc ngành gần gần đấy (kiểu như vật lý) là phí phạm.

    Nếu nó rất giỏi thật, đội tuyển hay không sống chết nó vẫn theo nghề đấy bằng được, giống như Perelman ấy. Nó giỏi thì tự thân nó cảm đam mê và muốn thể hiện tài năng chứ không cần phải theo đuổi huy chương nào cả. Tiền bạc đối với chúng nó là cái đinh gì mà phải bon chen. Nếu giỏi thật thì có khối cơ hội, không giầu lắm nhưng cũng chẳng nghèo được.


     
    Last edited by a moderator: Jan 30, 2009
  16. Billy

    Billy Thèm thuồng

    Có phải là 10 thằng học toán, thi toán khi xưa thì đến 8-9 thằng là nhảy sang finance, econ, CS ko? Chỉ có 1 - 2 chú là theo ngành toán lý thuyết thôi. Bọn này không mê học toán thì là gì? Cũng đừng bảo 8-9 thằng kia vì ngu nên mới bỏ toán. Trong số vài chục thằng thi chọn đội tuyển quốc tế nếu IQ nó không giống nhau hết thì cũng ở mức cùng sàn không thể có chuyện một trời một vực được. Chẳng lẽ bọn không học toán nữa là ngu hết hay sao?

    Thực tế là chuyện thi toán với chuyện làm toán chuyên nghiệp là 2 thứ khác hẳn nhau. Đi thi thì như một trò giải trí hoặc như chơi một môn thể thao. Nếu thi trượt thì cũng chả chết ai, có chết thì cũng chỉ chết cái tôi sĩ hão của mấy thằng đi thi thôi. Hơn nữa đi thi thì những bài đều biết là có lời giải, quá trình đi học biết chắc chắn mình sẽ học được thêm gì đó, mà còn học được nhiều là đằng khác.

    Trong khi làm toán chuyên nghiệp thì lại khác. Toán là môn phát triển rất lâu nên những cái tương đối dễ thì người khác cũng xơi hết rồi. Chỉ còn lại những bài xương xẩu cho mình thôi. Bọn lao đầu vào toán có nguy cơ tắc tịt cao hơn bọn khác. Chú nào chọn được đề tài có hướng đi thì được. Chú nào mà gặp phải bài nhìn thì có vẻ đơn giản như định lí Fecma thì có phải nhảy lầu tự tử không? Chưa kể là bao nhiêu thời gian của tuổi trẻ bị bỏ phí nữa. Bọn làm toán hoàn toàn biết trước cái này, cũng biết trước là bọn nó sẽ thua thiệt người khác. Bọn nó theo vì bọn nó thực sự yêu nghề thôi.

    Nhiều thằng xưa kia xuất phát điểm cũng rất tốt. Nhưng bọn nó bị distract bởi điện tử, porn, các forum kiểu xcafe hay VietPhd chẳng hạn >:) mà mất dần hứng thú với toán. Em tin là làm toán chuyên nghiệp cần nhiều ở lòng đam mê và học tập bài bản hơn. Chuyện học tập bài bản thì các thầy chuyên toán hồi xưa đã rèn luyện rất kĩ rồi. Còn lòng đam mê là do từng thằng thôi.

    Chị Vìu giờ thử bỏ hết xca, VietPhd hay các thứ lăng nhăng khác, về xin lại làm đệ tử của ông Việt Trung, ông Tuấn Hoa rồi tu luyện kiểu thằng bạn em xem có khác không? Nói cho vui thế thôi chứ chị vìu thì đâu có chịu làm vậy vì chị vìu là người đàn bà đặc biệt mà :D
     
    Last edited: Jan 30, 2009
  17. Nkd

    Nkd Viên mãn

    Chị thì kém nên hết cấp hai là bỏ ngay.

    Nhưng giỏi thì có nhiều cấp độ. Dĩ nhiên không phải những thằng chuyển ngành là kém hơn những thằng vẫn đang ngồi làm toán. Nhưng chị nghĩ, có thể nói hầu hết bọn chuồn là vì ít hi vọng đạt được đỉnh cao của thế giới.

    Ngày trước thằng Quốc Anh bảo là các thầy ở trưởng tổng hợp có những bài tủ để kiểm tra năng lực sinh viên. Chỉ có một số chú pass được các bài đấy, và đến bây giờ vẫn ở lại với nghề đấy. (Trong đấy QA thú nhận là không có QA nhé. Dĩ nhiên, những chú khác không làm được những bài đấy, không có nghĩa là hết hi vọng trong ngành toán.)

    Chị chả bao giờ tự hào về hoạt động xã hội cả. Mỗi người đều nên quan tâm đến xã hội một chút. Chị vẫn thích những người có khả năng tư duy trừu tượng cao. Bởi vì khả năng tư duy trừu tượng cao thì có thể hiểu và giải quyết được các vấn đề độ trừu tượng thấp hơn, nhưng không có chiều ngược lại.

    Có cái dở là đa phần công chúng không hiểu những điều đấy, và hay bị lẫn lộn các năng khiếu khác với năng lực tư duy.

    Chị nhớ ai đấy nói mỗi người có 1 cái thang độ cao khác nhau. Cố gắng hết sức thì sẽ leo lên được đỉnh thang của mình (trong lĩnh vực đấy). Còn nếu không cố thì sẽ tụt xuống đáy.

    Nhưng chẳng thể hi vọng leo lên thang của thằng khác được. Chú học điên cuồng 24 giờ/ngày cũng chẳng thể trở thành Terry Tao.
     
    Last edited by a moderator: Jan 30, 2009
  18. xuanlh

    xuanlh Simple man

    Nói đến đề tài này thì vô cùng vì hiện giờ chưa có nghiên cứu nào khẳng định được năng lực người ta phát huy được đến đâu là do gene, giáo dục, môi trường, cái nào quyết định cơ bản hay tổng hoà tất cả những thứ ấy.
    Em thì đồng ý với quan điểm của hut, nhiều khi nó là số phận dẫn đường nữa vì môi trường VN ít thông tin. Bỏ xuống hang thì thành cua còn bỏ ra đồng thì thành tép thôi :D.
     
  19. Nkd

    Nkd Viên mãn

    Thực ra mấy chục năm gần đây có chú nào thuộc dạng tài năng mà bị lãng phí đâu. Đàm Thanh Sơn sang Nga rồi lại sang Mỹ đấy thây. Những chú nào giỏi thật sự mà quyết tâm theo đường học thuật thì vẫn có cửa để chui vào môi trường nghiên cứu tốt. Dĩ nhiên, để làm được cái gì đấy ra hồn thì phải có sự may mắn nữa.

    Chắc chắn là phải có gen Xuân ạ. Dĩ nhiên tuỳ tính chất của công việc/ ngành nghề đòi hỏi năng khiếu và tư duy đến đâu.
     
    Last edited by a moderator: Jan 30, 2009
  20. hut

    hut Thèm thuồng

    Bác luôn đề cao về trình độ tư duy con người. Còn em thì luôn đề cao số phận. Em cũng có làm 1 chút gọi là nghiên cứu, nhiều khi cũng thấy rằng phải quá may mắn mới giải quyết được bài toán của mình (vì trước đó chưa ai làm được, thậm chí có GS và một số chuyên gia khẳng định là không thể làm được). Thực ra không phải mình giỏi hơn người khác, tuy nhiên nếu có người khác ở địa vị em thì lại chưa chắc đã làm được việc em làm dù người đó IQ cao hơn. Em cho đó là cái may mắn của em.
    Ở đây cũng có 1 số bác đề cao bác Châu, rồi quay lại chửi LBKT là loser. Theo em thì cũng hàng nghìn bác theo học chuyên này chuyên nọ, thần đồng thần nhôm nhưng cũng có phải ai có được cái danh vọng như bác Châu. Rồi cũng hàng nghìn bác trên đỉnh cao, có ai cũng thần đồng như bác Terence Tao hay Perelman, hay có phải ai cũng có đầu óc dạng Enstein hay Landau. Chẳng nhẽ cứ phải nhìn mấy bác ấy rồi tự chửi mình hèn kém à :((
    Cũng có người phá ngang, cũng có người không được thành công như ý về dạy học qua ngày như bác LBKT. Tuy nhiên đều cùng được giải vàng toán QT, có bác nào dám nói bác Châu hay bác Trình ai giỏi hơn ai. Thậm chí bác Trình còn được giải đặc biệt vì cách giải độc đáo, lúc đó mà cũng có bác Châu thì người ta lại tung hô bác Trình và đạp bác Châu xuống thôi. Phù thịnh chứ chẳng ai phù suy, phỏng ạ.
    Nói cho cùng, chẳng nên so sánh mình với người làm gì, cũng chẳng nên nâng họ lên hay đạp họ xuống. Miễn sao cảm thấy mình thành công, ừ thì cũng dặt dẹo được cái bằng pi ết đi ở Mỹ, ở Can, ở Úc ... thế là cuộc sống cũng có chút thành công, người đời cũng trọng vọng một chút.
     
    Last edited: Jan 30, 2009
    mandino and xuanlh like this.

Share This Page