Không biết cuộc sống thực và trong phim có giống nhau không nhưng cuối cùng th́ Osamu cũng tự sát. Phải chăng là cuối cùng, t́nh yêu cũng không cứu được một đời người?
Lâu lắm rồi không được đàm đạo với chị/bạn Moonlight nhỉ? ^__^ Ḿnh nghĩ, đời có giống như phim hay ko là tùy vào đạo diễn/diễn viên... Nếu chỉ "diễn" (= đóng kịch giả tạo) th́ đời sẽ chỉ LÀ phim ảnh (phim nhạt/phim mặn tùy vào kịch bản/khả năng diễn xuất...). C̣n nếu đạo diễn/diễn viên mà uống nước Chanh-Thần (chân-thành) để diễn cho có (tâm) hồn, th́ đời vẫn chính là đời, nhưng sẽ "chất" NHƯ phim, thậm chí c̣n... hay hơn cả phim nữa. Lúc đó có lẽ người ta ko c̣n diễn nữa, mà người ngoài nh́n vào lại thấy giống như diễn. Có thể nói theo ngôn ngữ nhà Phật là "ko diễn như diễn", "diễn như ko diễn".
Ḿnh rất thích 1 câu trong bài "Stand" của Rascal Flatts: "Life's like a novel with the end ripped out".
Cuộc đời có thể vừa là một cuốn tiểu thuyết, vừa là một cuốn phim sinh động chưa biết trước đoạn kết (chế: "Life's like a movie with the ending moved out"). Giống như 1 quotation sau: "There is no security in life, only opportunity." (General Douglas MacArthur)
Vậy th́ t́nh yêu có thể cứu được 1 đời người hay ko? Có lẽ ko ai dám khẳng định chắc chắn, v́ ko có ǵ gọi là "security in life" cả. Nhưng có thể trả lời là... "có thể", bởi v́ luôn luôn tồn tại cơ hội. Quan trọng là người trong cuộc có seize the opportunity and try hard to turn it into security for each other hay ko. Nếu họ có ông Thần-Chanh mang tên "Yêu em bằng cả trái tim" hộ mệnh th́ chắc là làm được thôi, giống như trong clip "Promise" phim Hàn Cuốc này nhỉ?
Cuối tuần nên iem bi bô chút. Mong các bác đừng ai ném đá or treo đầu iem nhá! Iem... tham chết sợ sống, nhầm, tham sống sợ chết nhắm ạ.
__________________
Đôi khi Buồn... mà vẫn cứ Cười --> Buồn Cười